Đêm vẫn đen kịt. Ánh trăng soi sáng con đường phía trước, nhưng lại chẳng thể rọi tỏ bên trong khoang xe.
Tạ Thu Đồng nghe thấy tiếng gió thổi bên ngoài. Nàng nhắm mắt lại, nhưng dường như vẫn nhìn thấy ánh lửa chập chờn.
Ánh lửa vừa rồi quá mức chói mắt, đến nỗi trong mắt nàng vẫn còn lưu lại hơi ấm tàn dư, cùng những vệt đỏ hằn sâu.
Hồi tưởng lại quá khứ, nàng cảm thấy bản thân đã trải qua rất nhiều giai đoạn. Từ nhỏ nàng đã ít nói, tính tình nhạy cảm, vì địa vị trong nhà thấp kém nên hầu như không tiếp xúc với người khác.




